Loạt luân lưu quyết định khi hai hiệp vẫn hòa.
Chiến thuật này chỉ hiệu quả nếu dùng thưa thớt, lạm dụng vài lần là đối thủ sẽ theo đến cùng và bắt bài.
Cờ vây có luật cấm lặp thế gọi là ko. Người đi cứu trở thành mục tiêu dễ trong lúc đó, nên tính thời điểm quan trọng hơn là lao tới ngay khi đồng đội ngã xuống.
Thiết kế này buộc hai bên phải tách ra hai đầu bản đồ rồi phối hợp qua giọng nói, không thể một người làm hết mọi việc.
Càng cố gỡ càng mắc thêm lỗi cơ bản, nên dừng lại vài ván thường hiệu quả hơn là đấu tiếp trong trạng thái mất bình tĩnh.
Kỹ thuật này biến những đòn rời rạc thành chuỗi liên tục, và là ranh giới rõ nhất giữa người chơi thường và người chơi thi đấu.
Chia sẻ một bàn phím buộc hai người ngồi sát nhau, mỗi bên phụ trách một cụm phím riêng biệt để tránh bấm nhầm phím của nhau. Cờ vua có nước nhập thành cho vua và xe.
Nhấn giữ để tích lực rồi thả đúng lúc.
Một bên giành đất còn một bên bắt quân đầu não, nên thói quen tấn công từ cờ vua thường phản tác dụng khi chuyển sang cờ vây.
Không có quân đệm ở giữa thì pháo chỉ đi như xe mà không ăn được, đây là điểm khiến pháo mạnh ở đầu ván và yếu về cuối.
Oẳn tù tì không hoàn toàn ngẫu nhiên giữa người với người.
Cờ đam ăn quân bắt buộc chứ không tùy chọn.